Thần kinh cơ và tủy sống

0
123
Thần kinh cơ và tủy sống
Thần kinh cơ và tủy sống

Tác giả: Thạc sĩ, Bác sĩ Hồ Hoàng Kim ICU Bệnh viện Nguyễn Tri Phương

1.1 Đánh giá chức năng thần kinh cơ

Trương lực cơ, sức mạnh và sự vận động là sản phẩm của một quá trình phức tạp được phối hợp bởi hệ thống vận động, một mạng lưới phức tạp gồm nhiều vòng lặp được tổ chức theo thứ bậc: vỏ não vận động (khởi động vận động tự nguyện), đường vận động xuống bên và trung gian (dẫn truyền) hạch nền (điều tiết), tiểu não (phối hợp), tủy sống (dẫn truyền và điều chỉnh), thần kinh ngoại biên (dẫn truyền), tấm động thần kinh cơ (truyền tín hiệu) và cơ xương (vận động). Tế bào thần kinh vận động thứ nhất hoặc trên có nguồn gốc từ vỏ não vận động nguyên phát (lớp vỏ trước) và kết nối với tế bào thần kinh vận động thứ hai hoặc thấp hơn trong tủy sống ở cấp độ của rễ thần kinh cột sống tương ứng.

Khi đánh giá chức năng vận động, khối lượng cơ, trương lực và sức mạnh được đánh giá. Ở những bệnh nhân nguy kịch, việc đánh giá khối lượng cơ thường bị sai lệch do sự hiện diện của phù. Trong nhiều trường hợp, sự mất khối lượng cơ thực tế chỉ được ghi nhận trong quá trình hồi phục hoặc giai đoạn mãn tính của bệnh hiểm nghèo khi phù nề chuyển sang các khu vực phụ thuộc trọng lực để lại một “cửa sổ để đánh giá” tại giường trên vai và các chi trên. Các trương lực cơ nhạy cảm với thuốc an thần nhưng giúp phân biệt giữa các tổn thương của tế bào thần kinh vận động trên và dưới ở bệnh nhân không an thần (Bảng 1.1). Hai dạng tăng trương lực cơ được nhìn thấy với các tổn thương nơron vận động trên. Độ co cứng được đặc trưng bởi một lực cản rõ rệt đối với sự khởi đầu của vận động thụ động nhưng ít kháng cự hơn trong phạm vi vận động còn lại (kháng clasp-knife). Mặt khác, “độ cứng như của ống chì”, liên quan đến sức đề kháng đối với toàn bộ phạm vi chuyển động và thường gặp ở bệnh nhân mắc bệnh ngoại tháp (ví dụ: bệnh Parkinson có độ cứng bánh răng). Bệnh nhân cao tuổi tỉnh táo, đặc biệt là những người mắc chứng mất trí nhớ, có thể biểu hiện tăng trương lực với chuyển động thụ động (được gọi là paratonia) mà không có bệnh lý của tế bào thần kinh vận động trên. Tăng trương lực ở những bệnh nhân này thường là mất điều hòa và có khả năng là kết quả của việc không thể thư giãn các cơ trong các chuyển động thụ động. Ở bệnh nhân tỉnh táo và hợp tác, sức mạnh cơ bắp được kiểm tra bằng cách đánh giá và phân loại (Bảng 1.2) về chức năng của từng cơ / nhóm cơ. Không giống như trong kiểm tra thần kinh chi tiết, đánh giá sức mạnh cơ bắp ở bệnh nhân bị bệnh nghiêm trọng thường tập trung vào các nhóm cơ cụ thể, chủ yếu là lớn (Bảng 1.3). Mặc dù sức mạnh tay cầm (Hình 1.1) không phải là một phần của kiểm tra tiêu chuẩn để đánh giá sức mạnh cơ bắp, sức mạnh của nó là một chỉ số tuyệt vời về mức độ tình trạng Yếu cơ mắc phải tại ICU.

Bảng 1.1 Phân biệt tổn thương tế bào thần kinh vận động trên và dưới, bệnh thần kinh cơ và bệnh cơ
Tổn thương thần kinh vận động trênTổn thương thần kinh vận động dướiBệnh thần kinh cơBệnh cơ
Trương lực cơTăngGiảmBình thường/ giảmBình thường
Phản xạ sức mạnh cơTăngGiảm/vắngBình thường/ giảmBình thường /giảm
Phản xạ gân bàn chânBất thườngBình thườngBình thườngBình thường
Các cơBình thườngTeo cơBình thườngBình thường
Bó sợi cơKhôngKhôngKhông
Giảm cảm giácThỉnh thoảngThỉnh thoảngKhôngKhông
Sự phân phối sức yếu cơThường là 1 bênMột hoặc 2 bênĐồng tâm, 2 bênĐồng tâm, 2 bên
Khả năng mỏi cơKhôngKhôngKhông
Các thiếu hụt thần kinh khácThườngKhôngKhôngKhông

 

Đánh giá về trương lực và sức mạnh cơ bắp là không thể ở bệnh nhân hôn mê và / hoặc an thần. Ở những bệnh nhân không hợp tác hoặc kích động, sức mạnh cơ bắp thường có thể được đánh giá gián tiếp trong khi ngăn ngừa bệnh nhân tự làm hại chính mình, nhân viên hoặc thiết bị. Ở những bệnh nhân bị suy giảm ý thức (ví dụ như buồn ngủ hoặc choáng váng), sức mạnh cơ bắp có thể được đánh giá bằng cách quan sát các chuyển động tự phát (ví dụ: nâng tay hoặc chân chống lại trọng lực) hoặc đánh giá phản ứng cử động cơ đối với kích thích đau. Hơn nữa, cả hai cánh tay có thể được nâng lên và giải phóng cùng nhau. Một cánh tay bị giảm hoặc không có trương lực cơ bắp sẽ giảm nhanh hơn một cánh tay trong đó trương lực cơ bắp được duy trì hoặc tăng lên. Ở các chi dưới, đầu gối có thể được gấp thụ động và giải phóng đồng thời. Một chân bị tê liệt sẽ nhanh chóng rơi xuống một vị trí mở rộng với phần hông được xoay bên ngoài, trong khi một chân có cơ bắp được duy trì vẫn ở vị trí gấp trong một vài trường hợp và sau đó từ từ trở lại vị trí trước đó.

1.2 Đánh giá sức mạnh cơ/ phản xạ gân sâu

Bảng 1.2 Phân loại sức mạnh cơ bắp theo đề xuất của Hội đồng nghiên cứu y tế.
Mức độMô tả
MOKhông co cơ và cử động khớp
M1Có co cơ nhưng không có cử động khớp
M2Có vận động nhưng không thể thắng được trọng lực
M3Có vận động đủ thắng trọng lực nhưng không có sức đề kháng
M4Có vận động đủ thắng trọng lực đôi khi có đủ sức đề kháng
M5Bình thường

 

Đánh giá sức mạnh cơ hoặc phản xạ gân sâu kiểm tra tính toàn vẹn của các cung phản xạ cột sống và là một phương pháp khác để phân biệt giữa tổn thương nơron vận động trên và dưới (Bảng 1.1). Phản ứng phản xạ được phân loại từ 0 đến 4+ (Bảng 1.4). Ở những bệnh nhân nguy kịch, các phản xạ gân sâu sau đây thường được đánh giá: bắp tay (Hình 1.2), tay-quay (Hình 1.3), cơ tam đầu (Hình 1.4), cơ tứ đầu (Hình 1,5) và phản xạ gân Achilles (Hình 1.6)

Hình 11.1 Sức mạnh của tay cầm giảm có liên quan đến Hội chứng yếu cơ mắc phải tại ICU và kết quả ở bệnh nhân bị bệnh nặng. Được phép của Martin W. Dünser, MD.
Hình 1.1 Sức mạnh của tay cầm giảm có liên quan đến Hội chứng yếu cơ mắc phải tại ICU và kết quả ở bệnh nhân bị bệnh nặng. Được phép của Martin W. Dünser, MD.
Hình 1.2 Gợi ý phản xạ gân sâu của cơ nhị đầu cánh tay (C5, C6). Được phép của Martin W. Dünser, MD
Hình 1.2 Gợi ý phản xạ gân sâu của cơ nhị đầu cánh tay (C5, C6). Được phép của Martin W. Dünser, MD
Hình 1.3 Gợi ý phản xạ gân sâu cánh tay- quay (C6). Được phép của Martin W. Dünser, MD.
Hình 1.3 Gợi ý phản xạ gân sâu cánh tay- quay (C6). Được phép của Martin W. Dünser, MD.
Hình 1.4 Gợi ý phản xạ gân sâu của cơ tam đầu cánh tay (C7). Được phép của Martin W. Dünser, MD.
Hình 1.4 Gợi ý phản xạ gân sâu của cơ tam đầu cánh tay (C7). Được phép của Martin W. Dünser, MD.
Hình 1.5 Gợi ý phản xạ xương bánh chè (L3, L4). Được phép của Martin W. Dünser, MD
Hình 1.5 Gợi ý phản xạ xương bánh chè (L3, L4). Được phép của Martin W. Dünser, MD
Hình 1.6 Gợi ý phản xạ gân Achilles (S1). Được phép của Martin W. Dünser, MD.
Hình 1.6 Gợi ý phản xạ gân Achilles (S1). Được phép của Martin W. Dünser, MD.
Bảng 1.3 Kiểm tra các nhóm cơ chính
Nhóm cơYêu cầu bệnh nhânỔ vận động
Cơ vai“…giơ hai cánh tay lên”C5
Nhóm gấp khuỷu“…gấp khuỷu và chống lại”C5
Nhóm duỗi cổ tay“…ngữa cổ tay ra”C6
Nhóm duỗi khuỷu“…thẳng cánh tay ra”C7
Nhóm gấp ngón dài“…gấp ngón tay giữa lại”C8
Cơ dạng ngón nhỏ“…dạng ngón út ra”T1
Gấp hông“…gấp đầu gối vào ngực”L2
Duỗi gối“…duỗi thẳng gối”L3
Gấp mu bàn chân“…nhất các ngón chân lên”L4
Duỗi các ngón dài“…gập các ngón chân xuống”L5
Gấp cổ bàn chân“…gập cả bàn chân xuống”S1

 

Bảng 1.4 Phân loại đáp ứng phản xạ căng cơ theo thang phản xạ
Đáp ứng phản xạMô tả
0Không đáp ứng
+Giảm đáp ứng
++/2+Đáp ứng bình thường
+++/3+Đáp ứng nhiều hơn bình thường
++++/4+Rất đáp ứng/ tăng phản xạ

1.3 Đánh giá chức năng cảm giác

Cảm giác soma được phân loại thành ba phương thức: sở hữu; cảm giác nông, cũng như cảm giác sờ thô; đau và cảm giác nhiệt độ. Vị trí (khớp) và cảm giác rung (quyền sở hữu) được trung gian thông qua con đường cột sau của tủy sống. Nó được kiểm tra bằng cách di chuyển ngón trỏ của bệnh nhân hoặc ngón chân lớn sang các hướng khác nhau, trong khi bệnh nhân xác định hướng di chuyển (Hình 1.7). Cảm giác nông đề cập đến nhận thức về sự tiếp xúc tốt hoặc phân biệt sự sờ chạm và được trung gian thông qua các đường dẫn cột sau của tủy sống. Cảm giác sơ khai được kiểm tra bằng cách cho bệnh nhân phân biệt giữa các vật nhọn và tù (Hình 1.8). Cảm giác thô, đau và cảm giác nhiệt độ được truyền đi bằng con đường sừng trước (đường spinothalamic) của tủy sống và được kiểm tra bằng cách chạm vào bệnh nhân bằng gạc lạnh và ướt. Sau đó, bệnh nhân được yêu cầu xác định nhiệt độ của gạc (ấm hay lạnh?). Vì cảm giác đau và nhiệt độ được điều hòa qua cùng một tủy sống, nên không cần thiết phải khơi gợi các kích thích đau. Do đau và nhiệt độ là phương thức đầu tiên của cảm giác bị giảm do thuốc gây tê cục bộ áp dụng vào ngoài màng cứng, thử nghiệm cho cảm giác nhiệt độ là kỹ thuật được ưa thích để đánh giá mức độ và độ che phủ của thuốc giảm đau ngoài màng cứng.

1.4 Tổn thương tủy sống

Tùy thuộc vào mức độ cắt ngang của tổn thương tủy sống, vận động, cảm giác và chức năng tự động bị suy yếu (Bảng 1.5). Hiệp hội chấn thương cột sống Mỹ (ASIA) xếp hạng một tổn thương tủy sống hoàn toàn thành năm loại (Bảng 1.6). Trong thực hành lâm sàng, mức độ và loại tổn thương tủy sống được xác định bằng cách kiểm tra sức mạnh cơ bắp (Bảng 1.2) và cảm giác (Hình 1.9 và 1.10) theo kiểu sọ não. Tổn thương hoàn toàn ảnh hưởng đến tất cả các chức năng của tủy sống và dẫn đến tê liệt cấp tính (M0) với mất tất cả các tính chất của cảm giác. Các dấu hiệu tiên lượng tốt để phục hồi ở những bệnh nhân bị chấn thương tủy sống không hoàn toàn là bảo tồn các các đoạn tủy cùng (ví dụ như cảm giác quanh hậu môn), khả năng mở rộng ngón chân cái và phản xạ mắt cá chân được bảo tồn. Ngoài các nhóm cơ chính (Bảng 1.3), phải kiểm tra trương lực cơ, chức năng bàng quang (S2, S4) và chức năng cơ thắt hậu môn [S2 – S4 (5)] ở mọi bệnh nhân bị chấn thương tủy sống. Ở những bệnh nhân bị chấn thương cột sống ngực hoặc cổ, trương lực cơ liên sườn được đánh giá bằng cách kiểm tra kiểu thở và sờ nắn kỹ thuật số của không gian liên sườn. Ở những bệnh nhân bị tổn thương tủy ngực hoàn toàn, có thể cảm nhận được một đường thẳng giữa co thắt và không co thắt cơ liên sườn. Trong giai đoạn cấp tính của chấn thương tủy sống (“diaschisis” hay thường được đặt tên sai là “Choáng tủy”), các phản xạ căng cơ bị mất và kéo dài về mức chấn thương ( vài ngày ở vùng thắt lưng, vài tuần bị chấn thương tủy sống cổ), tăng phản xạ và trương lực cơ sẽ trở lại (co cứng).

Hình 1.7 Cảm giác vị trí khớp bằng cách yêu cầu bệnh nhân nói hướng di chuyển ngón chân.
Hình 1.7 Cảm giác vị trí khớp bằng cách yêu cầu bệnh nhân nói hướng di chuyển ngón chân.
Hình 1.8 Thử nghiệm cảm giác nông (chạm tốt) bằng cách yêu cầu bệnh nhân phân biệt giữa các vật nhọn (a) và tù (b). Cả hai được sự cho phép của Daniel Dankl, MD
Hình 1.8 Thử nghiệm cảm giác nông (chạm tốt) bằng cách yêu cầu bệnh nhân phân biệt giữa các vật nhọn (a) và tù (b). Cả hai được sự cho phép của Daniel Dankl, MD
Bảng 1.5 Các phân nhóm của chấn thương tủy sống
Loại tổn thươngVí dụDấu hiệu lâm sàng
Hoàn toànTổn thương chấn thương, viêm tủy hoại tử vi rútMất hoàn toàn chức năng vận động, cảm giác và chức năng tự động dưới mức tổn thương
Không hoàn toànChấn thương, chèn ép, viêm tủy do virus, khối uMất hoàn toàn chức năng vận động, cảm giác và chức năng tự động
Hội chứng sừng trước tủy sốngSau phẫu thuật động mạch chủ ngực, thiếu máu cục bộ / đột quỵMất hoàn toàn chức năng vận động và tự trị cũng như cảm giác đau / nhiệt độ nhưng cảm giác sờ được bảo tồn và bản thể
Hội chứng tủy trung tâmTổn thương tăng mở rộng của cột sống cổ (đặc biệt ở bệnh nhân cao tuổi bị hẹp cột sống hoặc loãng xương), syringomyelia, viêm tủy thần kinh thịMất chức năng vận động ( đoạn xa > đoạn gần), cảm giác đau / nhiệt độ, bản thể và chức năng tự động ở phần trên >>> chi dưới, cảm giác sờ được bảo tồn
Hội chứng sừng sau tủy sốngThiếu hụt Vitamin B12Mất cảm giác nông và bản thể nhưng vận động được bảo tồn và chức năng tự động cũng như các phương thức cảm giác khác
Hội chứng bán tủy sống (Brown- Séquard)Bệnh xơ cứng rải rác, chèn ép, tổn thương đụn dậpMất chức năng vận động cùng bên, cảm giác nông và bản thể, mất cảm giác đau / nhiệt độ và chức năng tự động
Hội chứng Conus medullarisViêm tủy do vi rútRối loạn chức năng cơ vòng, mất cảm giác cùng cụt, triệu chứng vận động nhỏ
Hội chứng Chùm đuôi ngựa (Equina)Chấn thương, chèn ép, viêm đa dây thần kinh do virusMất chức năng vận động (thường không đối xứng) ở chi dưới, hội chứng xuyên tâm

 

Bảng 1.6 Phân loại chấn thương tủy sống của Hiệp hội chấn thương cột sống Hoa Kỳ (ASIA)
Phân loạiMô tảDiễn giải
AHoàn toànMất hoàn toàn chức năng cảm giác và vận động trong S4 / S5
BCảm giác không hoàn toànCảm giác nhưng không phải chức năng vận động được bảo tồn dưới mức chấn thương và bao gồm S4 / S5
CVận động không hoàn toànChức năng động cơ cấp M0, M2 trong hơn một nửa số cơ chính dưới mức chấn thương
DVận động không hoàn toànChức năng vận động cấp M3 hoặc cao hơn trong hơn một nửa số cơ chính dưới mức chấn thương
EBình thườngĐộng cơ được bảo quản và chức năng cảm giác dưới mức chấn thương

Để phân loại cấp độ ASIA, nên thực hiện trình tự kiểm tra sau: (1) xác định mức độ cảm giác, (2) xác định mức độ vận động, (3) xác định mức độ tổn thương, (4) xác định mức độ hoàn toàn tổn thương.

1.5 Yếu mắc phải ở ICU

Dấu hiệu lâm sàng của điểm yếu mắc phải do ICU là giảm phản xạ căng cơ / gân sâu và yếu cơ đối xứng, điều này thường dẫn đến khó khăn trong việc đưa bệnh nhân rời khỏi máy thở. Sức mạnh cơ bắp bị suy yếu nhiều hơn ở phần dưới so với các chi trên nhưng có thể mất hoàn toàn ở tất cả các chi ở dạng nghiêm trọng. Chức năng thần kinh tự động và sọ não thường được bảo tồn. Việc chừa các cơ mặt dẫn đến hình ảnh đặc trưng của một bệnh nhân nhăn nhó không hoặc chỉ di chuyển tối thiểu để đáp ứng với các kích thích hoặc các thủ thuật đau đớn. Cơ hầu họng, tuy nhiên, thường xuyên bị suy yếu dẫn đến tỷ lệ khó nuốt cao ở những bệnh nhân này. Đánh giá sức mạnh của một tay cầm tự ý là một phương pháp hữu ích để xác định yếu cơ mắc phải ở ICU trên bệnh nhân bị bệnh nặng và đánh giá mức độ nghiêm trọng của nó. Mặc dù điểm yếu mắc phải do ICU thường xảy ra sau khi bị bệnh nghiêm trọng kéo dài (ví dụ 1 – 2 tuần), nó có thể phát triển sớm nhất sau vài ngày ở một số bệnh nhân. Cảm giác thường được bảo tồn. Mặc dù những bệnh nhân được lựa chọn mắc bệnh sợi trục đồng thời có thể phát triển dị cảm, sự hiện diện của cảm giác bị suy yếu sẽ kích thích xét nghiệm sinh lý thần kinh hơn nữa để loại trừ các rối loạn hủy myeline như hội chứng Guillain- Barré. Phục hồi yếu cơ mắc phải tại ICU xảy ra đầu tiên ở phần trên và sau đó là chi dưới.

Bảng 1.7 Điểm của Hội đồng nghiên cứu y tế (MRC)
Nhóm cơ kiểm traĐiểm được phân bổ
Các chi trênBên phảiBên trái
Nhóm cơ vai0-50-5
Các cơ gấp khuỷu0-50-5
Các cơ duỗi cổ tay0-50-5
Các chi dưới
Các cơ gấp hông0-50-5
Các cơ duỗi gối0-50-5
Các cơ gấp cổ-bàn chân0-50-5

Điểm số được tính bằng tổng sức mạnh cơ tối đa (theo phân loại của Hội đồng nghiên cứu y tế) thu được cho mỗi sáu nhóm cơ ở mỗi bên (số điểm tối thiểu, 0 điểm; số điểm tối đa, 60 điểm)

Thực hành lâm sàng

Hộp 1 Dấu hiệu và triệu chứng đặc trưng của bệnh lý thần kinh ngoại biên

• Không có các tổn thương não hoặc tủy sống là nguyên nhân của sự thiếu hụt thần kinh.

• Chi dưới bị ảnh hưởng nhiều hơn chi trên.

• Thường không đối xứng (ngoại lệ: mô hình tay đi găng trong bệnh lý thần kinh tiểu đường).

• Thường liên quan đến giảm cảm giác (cảm giác nông bị suy giảm đầu tiên).

• Dị cảm và đau thần kinh là phổ biến.

• Hiếm khi xuất hiện yếu cấp tính.

• Có thể giảm trương lực cơ và phản xạ căng cơ.

• Các sang thương lỡ loét da gợi ý các tổn thương của một dây thần kinh ngoại biên.

• Sự tham gia của một số dây thần kinh ngoại biên gợi ý tổn thương đám rối. Bệnh thần kinh mãn tính thường liên quan đến những thay đổi về độ dày của da, tóc và móng.

 

Hộp 2 Đánh giá một khối tụ dịch ngoài màng cứng và nhận biết các biến chứng của gây tê/giảm đau thần kinh

Đánh giá sự đầy đủ của giảm đau ngoài màng cứng:

• Giảm đau (ngoài màng cứng) là đủ nếu bệnh nhân cảm thấy nhẹ hoặc không đau. Điều này không đòi hỏi cảm giác nhiệt độ suy yếu. (NB: Trong những trường hợp này, việc giảm hoặc ngừng truyền ngoài màng cứng và xem xét lại bệnh nhân sau đó được cho là hợp lý.)

• Yêu cầu bệnh nhân hít thở sâu và ho. Giảm đau ngoài màng cứng đầy đủ cho phép bệnh nhân làm như vậy mà không cảm thấy đau đớn hay nhăn nhó (xem mặt bệnh nhân!).

• Xác định mức độ giảm đau ngoài màng cứng bằng mức độ cảm giác nhiệt độ thay đổi ở cả hai bên (ví dụ: sử dụng gạc ướt và lạnh hoặc xịt lạnh).

• Để giảm đau đầy đủ, các đoạn ngoài màng cứng thích hợp phải được phủ hết: – Phẫu thuật bụng trên (bao gồm phẫu thuật thực quản): lên đến T4 – T6 – Phẫu thuật bụng dưới: lên đến T6 – T8 – Phẫu thuật hông: lên đến T10 – Phẫu thuật chi dưới: lên đến L1 – Phẫu thuật đáy chậu: S2 – S5 – Dấu hiệu lâm sàng của trục thần kinh cao (ngoài màng cứng hoặc tủy sống) bị block:

• Hạ huyết áp động mạch do dãn mạch (hạ huyết áp động mạch với tưới máu ngoại vi đầy đủ và không có đốm da)

• (Tương đối) nhịp tim chậm

• Dị cảm ở ngón tay út

Suy hô hấp/ khó thở

Ý thức bị suy giảm

Các dấu hiệu lâm sàng của ngộ độc gây tê vùng:

• Choáng váng

• Dị cảm

•Vị kim loại

• Lú lẫn / kích động

•Co giật

• Thở nhanh

• Hạ huyết áp động mạch

• Rối loạn nhịp tim chậm

• Ý thức bị suy giảm

• Ngưng hô hấp/ ngừng tim

Clinical signs of an epidural haematoma:

• Một khối máu tụ ngoài màng cứng xảy ra chủ yếu khi đặt hoặc sau khi rút bỏ ống thông ngoài màng cứng.

• Đau lưng đột ngột cục bộ hoặc đau lan ra da.

• Dị cảm.

• Thiếu hụt thần kinh sớm: dị cảm và rối loạn chức năng ruột và bàng quang.

• Thiếu hụt thần kinh muộn: thiếu hụt vận động và cảm giác.

Dấu hiệu lâm sàng của đau đầu sau đâm kim:

Khởi phát trong vòng 3 ngày sau khi đâm thủng màng cứng

• Nhức đầu trước và / hoặc đau đầu chẩm tỏa ra cổ và vai

• Được báo cáo cảm giác là “nung và lan truyền như kim loại nóng”

• Cơn đau trầm trọng hơn do cử động đầu và tư thế thẳng đứng

• Buồn nôn và ói mửa

• Chóng mặt

• Mất thính lực và ù tai

• Viêm dây thần kinh sọ não VI

Các dấu hiệu lâm sàng của abscess ngoài màng cứng:

• Có thể xảy ra chậm trễ sau khi rút bỏ ống thông ngoài màng cứng

• Sốt

• Nhiễm trùng tại vị trí chèn (cũ) (ví dụ: mủ)

• Đau lưng cục bộ hoặc đau lan ra da

• Thiếu hụt thần kinh sớm: dị cảm và rối loạn chức năng ruột và bàng quang

• Thiếu hụt thần kinh muộn: thiếu hụt vận động và cảm giác

 

Hình 1.9 Bản đồ Dermatome về suy giảm cảm giác ở chấn thương tủy sống / dây thần kinh cảm giác.
Hình 1.9 Bản đồ Dermatome về suy giảm cảm giác ở chấn thương tủy sống / dây thần kinh cảm giác.
Hình 1.10 Các mô hình điển hình của suy giảm cảm giác với các bệnh lý thường liên quan
Hình 1.10 Các mô hình điển hình của suy giảm cảm giác với các bệnh lý thường liên quan
Hình 1.11 Các mô hình điển hình của suy giảm cảm giác với các bệnh lý thường liên quan
Hình 1.11 Các mô hình điển hình của suy giảm cảm giác với các bệnh lý thường liên quan
Hộp 3 Phân biệt các nguyên nhân phổ biến gây suy yếu thần kinh cơ trong bệnh hiểm nghèo
Yếu mắc phải ICUHội chứng Guillain-BarréBệnh nhược cơHội chứng Lambert-Eaton
Dấu hiệu/ triệu chứngĐiểm yếu đối xứng khi không có hoặc giảm phản xạ căng cơ sau một khoảng thời gian (ví dụ: 1 – 2 tuần) của bệnh nặngTăng dần, hướng lên, yếu đối xứng với các phản xạ căng cơ vắng mặt hoặc giảmYếu cơ xương dao động (mệt mỏi) bao gồm các triệu chứng ở mắt (sụp mi và / hoặc nhìn đôi)Chậm tiến triển, yếu cơ đối xứng
Phân bố yếu cơChân bị ảnh hưởng nhiều hơn cánh tay, dây thần kinh sọ không ảnh hưởngThường bắt đầu từ gốc xa, chủ yếu ở chânĐoạn gần, cánh tay thường bị ảnh hưởng nhiều hơn chânGần, ảnh hưởng đến cánh tay và chân
Dị cảmHiếmThường (trên 80%)Không cóVắng mặt, nhưng đau, chuột rút và cảm giác cơ bắp khó chịu có thể xảy ra
Chức năng tự độngHiếmThườngHiếmThường xuyên, nhưng chủ yếu là hạn chế để chậm chạpphản xạ ánh sáng đồng tử và xerostomia
Đặc biệtBắt đầu sau khi bắt đầu bệnh nặng, thường dẫn đến khó khăn trong việc giải phóng bệnh nhân khỏi máy thởThường gây ra bệnh nặng và hiếm khi làm biến chứng bệnh nặngYếu tiến triển sau khi kích hoạt cơ bắp ngắn hay mạnh mẽ, cải thiện sụp mi sau khi đặt nước đá trên mí mắtCải thiện sức mạnh cơ bắp và phản ứng phản xạ sau khi kích hoạt cơ mạnh, ngắn ngủi (ví dụ: 15 giây tối đa co cơ đẳng trường)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *